|  Đăng nhập
Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

 

Tiêu đề: SỰ ĐỜI...
Tác giả: Nguyễn Tấn Ái


ĐI TRẮNG VỀ ĐEN

Đôi khi dạo chơi phơ phất đâu đó nơi quen thuộc ta lại chợt nhặt được đôi điều mới lạ mà xưa kia vô ý chẳng nhận ra.

Đây là câu chuyện tôi nhặt lại trong vườn cổ học:

Một hôm trời nắng Dương Bố đi chơi. Khi ở nhà mặc áo trắng, nửa đường gặp mưa ướt hết. Người quen cho mượn cái áo thâm.

Bố về nhà, con chó nhà vừa cắn vừa đuổi. Bố giận toan cầm gậy đánh. Anh là Dương Chu chạy ra bảo: “Đừng đánh nó làm gì! Nó đuổi như thế cũng phải. Giả sử con chó trắng nhà ta đột nhiên đổi màu lông thành đen thì em có lấy làm lạ không?”.

Không biết lỗi tại phía nào?

Nghĩ cái sự con người ta lạ ngay cái chỗ nết người, thường thì nhạy lắm cái sự người ta xoay ra chiều khác, mà cái sự mình đổi khác thì cứ tỉnh như nhiên! Thế là cố chấp và ích kỉ lắm. Giá như lúc nào cũng sẵn một người anh bên mình như Bố để cảnh tỉnh.

Lại nữa, cái màu mè sơn phết bên ngoài còn có cơ nhận ra mà tránh, còn cái đen từ ruột đen ra, mình còn không biết, nói chi anh em!

Mà phàm phu tục tử thì chẳng chấp làm gì. Đôi lúc hiền nhân quân tử mà cũng cứ bị cái sự được - không, cao - thấp của đời nó hoặc cho đến mê mới hại. Một người anh của tôi nhân khi trà rượu  có lúc chê Nguyễn Công Trứ bị hoặc bởi chữ danh ngẫm mà có lí!

Mà có riêng gì tướng công Uy Viễn, tội nghiệp Nguyễn Tiên Điền chọn cho mình tên tự Tố Như hẳn giàu hàm ý, vậy mà cũng có lúc cứ đau đắm đuối trong một nỗi niềm hư ảo: Dao ức gia hương thiên lí ngoại/ Trạch xa đoạn mã quí đông lân. Tạm dịch: Quê nhà xa hút mù khơi/ Đời xe ngựa, thẹn với người thuở xưa!

Ý hẳn cũng mong cái sự khác mình nhiều lắm!

Xin lượng thứ!

Ô hay, hành trình làm người khó giữ thiên lương cho lành vững!

Ngẫm mà thương Vương Xương Linh, đỗ tiến sĩ, đi làm quan xa, chỉ lo ngai ngái cái lòng mình trên hoạn lộ, chỉ sợ cố nhân ngày về chẳng còn nhận mặt nhau mà chí tình nhắn gửi: Lạc Dương thân hữu như tương vấn/ Nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ. Tạm dịch: Bạn xưa dù hỏi, rằng ta/ Lòng trong vẫn giữ như là thuở nao!

Lại nhớ cụ Nguyễn Khuyến dù thương Dương Khuê đến thế mà khi khóc Vân Đình tiến sĩ lại lẫn trong tiếng tình thống thiết một lời trách khôn nguôi:

Bác già tôi cũng già rồi

Biết thôi, thôi thế thời thôi mới là.

Khi nói những lời này, lòng cứ ngùi ngùi nhớ dăm thằng bạn, lại thon thót giật mình không biết cái tôi giờ đã ra sao?

Một chút phản tỉnh giữa ngày đời bận rộn, không biết có đại ngôn tật hô không thế?

Mà e khi to tiếng lớn giọng thì đã khác ngay từ cái giọng của mình, chao ôi!

Mà Dương Bố chỉ có một Dương Chu, tôi thì còn có cả anh em mình, ta hãy nhắc nhau sống từng ngày đời cho thật!

Ÿ* SỰ LO LẮNG

Một người nọ, giàu có đến có của ăn của để ba đời, mà vẫn lo tích cóp. Lí do thật chính đáng: Lỡ một mai con cháu chắt chít gì gì đằng sau nữa có không làm ra thì vẫn còn có cái ăn.

Và tuổi đã già ông vẫn không có được một ngày ngơi nghỉ. Thỉnh thoảng lại thở than tuổi già sức yếu mỏi mệt. Thấy thế, một người hỏi ông:

- Ông gọi con của con ông bằng gì?

- Bằng cháu.

- Ông gọi con của cháu ông bằng gì?

- Bằng chắt.

- Ông gọi con của chắt ông bằng gì?

- Bằng chít.

- Ông gọi con của chít ông bằng gì?

- Không biết!

Người nọ cười mà rằng:

- Buồn cười cho ông, ông đã không có lấy một ngày vui, quá lo lắng mệt nhọc chỉ vì cái không biết!

Và ông già tỉnh ngộ!

Đó là câu chuyện về sự lo lắng.

Đúng lo lắng là một đức tính, nó đo lường năng lực mình, nó dự trù những ngày chưa đến, nó lập kế hoạch cho tương lai... Nhờ biết lo lắng mà những ngày chưa đến dù biết khó khăn nhưng sẽ không là nan đề không thể giải quyết với những người biết lo lắng.

Người không biết lo cho ngày mai, đến đâu hay đến đó, lật đật cũng tới bến giang, lang thang cũng tới bến đò, nước đến trôn mới nhảy... thì không khỏi có ngày gặp tai họa. Bởi vậy mà ông bà ta hay khuyên câu cửa miệng: “Nhân vô viễn lự tất hữu cận ưu” (Người không biết lo xa, tất sẽ có buồn gần).

Song biết lo lắng không có nghĩa là để cho cái sự lo nó đè nặng tâm trí con người, làm thành ung nhọt bệnh tật, lúc nào cũng nhăn nhó khổ sở. Như thế, đã không lo được gì mà lại rối thêm. Những lúc như thế tưởng cũng cần có ai đó gõ vào óc mình một cái để tỉnh ngộ như ông già trong câu chuyện trên.

Tôi không biết từ bài vở nào mà học được một ứng xử khi có nan đề: Lấy ra một tờ giấy. Ghi tên hết những việc mình lo lắng ra. Suy nghĩ cách giải quyết từng việc một. Việc nào không giải quyết được thì dự đoán tác hại tối đa sẽ đến. (Ví dụ tối nay mình ở nhà bạn, xỉn không về được, làm sao đây; tối đa là vợ sẽ nhằn, cằn nhằn tối đa là đến tối ngày mốt, vì ngày mốt nàng sẽ nhờ mình đi chở hàng, không làm mặt lạnh mãi được đâu, thôi, nghỉ cho khỏe). Xong mọi việc rồi thì đi ngủ.

Kinh nghiệm này có giúp gì cho các bạn được không?

Hay nếu lời tôi nôm na quá, bông đùa quá, không trang trọng lắm, ờ, không đáng tin cậy... thì mời bạn đọc và suy ngẫm một đoạn kinh văn: “Vậy nên ta phán cùng các ngươi rằng: Đừng vì sự sống mình mà lo đồ ăn uống; cũng đừng vì thân thể mình mà lo đồ mặc. Sự sống há không quí trọng hơn đồ ăn sao? Thân thể há không quí trọng hơn đồ mặc sao?... Vậy chớ lo lắng chi về ngày mai, vì ngày mai sẽ lo về việc ngày mai. Sự khó nhọc ngày nào đủ cho ngày ấy” (Trích Phúc âm Mathew).

Chúc các bạn một ngày vui vẻ, và thanh thản!

N.T.A

Quay về
VĂN
HẬU DUỆ XÓM CHỒI
HẬU ĐẬU, ANH YÊU EM!
CƯỚI NHẰM CƠN LŨ
CHUYỆN BÊN LỀ MỘT THỜI TRONG QUÂN NGŨ
THƠ
MÙA THU
NHỮNG ĐÊM RỜI
NHỚ TIẾNG KÊU ĐÒ
BẤT CHỢT QUÊ THIÊNG
KHÁCH LẠNH
TỰ KHÚC SÔNG
THƠ TÌNH SAU SINH NHẬT
GIẬN
RẰM KHUYẾT
PHÍA TÌNH YÊU LẨN KHUẤT
PHỐ TRƯA
BẤT CHỢT
QUÊ NGOẠI + TRONG MẮT EM CÓ GIẤC MƠ CỦA NÚI
THU SANG + LỜI RU TIẾNG GIÓ
SAO KHÔNG NHÌN BÌNH MINH + NGỒI BÊN MẸ
NỖI NIỀM + TA CỦA HÔM NAY
VÀ TA CỦA BA MƯƠI NĂM + TIẾNG RAO
THƠ ĐỀ BÌNH NƯỚC TRÀ MIỀN PHÍ BÊN ĐƯỜNG + KHÔNG ĐỀ
NGHIÊN CỨU - LÝ LUẬN - PHÊ BÌNH
DINH TRẤN THANH CHIÊM VỚI CHỮ QUỐC NGỮ
CỤ HUỲNH THÚC KHÁNG VỚI CHÍNH PHỦ LIÊN HIỆP
LẤP LÁNH SẮC MÀU MỸ THUẬT XỨ QUẢNG
NGÂY THƠ NÉT CỌ THIẾU NHI...
TRÀ DƯ TỬU HẬU
SỰ ĐỜI...
VĂN HỌC - HỌC VĂN
TẤM LÒNG BÁC HỒ QUA MỘT BÀI THƠ CHÚC TẾT TRUNG THU